Cười mệt nghỉ

$7.00

  • Trọng lượng: 0.6kgs
  • 28 Sản phẩm trong kho

Cho vào giỏ hàng:


Product Details

CƯỜI MỆT NGHỈ

do Cả Cười (Nguyễn Hữu Nghĩa) sưu tập, dịch thuật và nhuận sắc,

Làng Văn xuất bản, Rất hữu dụng cho tiệc tùng, họp bạn, lửa trại, sân khấu, v.v. 128 trang, giá 7 mỹ-kim + cước phí
--------------------------------------------- 

(Mời đọc thử, thay lời giới-thiệu)

 Ti-vi đỏ   

       Ti-vi Bắc Hàn có 8 đài. Tối nọ, một du-khách độc thân ở Bình-nhưỡng buồn quá không có chuyện gì làm, bèn mở ti-vi xem, để giải-khuây.  

        Đài số 1: Chủ-tịch Kim Chính Nhật đọc diễn-văn.    

        Đài số 2: Chủ-tịch Kim Chính Nhật trồng cây ...vú sữa.   

        Đài số 3: Chủ-tịch Kim Chính Nhật câu cá ở Kim Liên.

         Đài số 4: Chủ-tịch Kim Chính Nhật mang dép lốp, đi dạo bờ hồ Hoàn Kiếm.

          Đài số 5: Chủ-tịch Kim Chính Nhật nhảy sol-đố-mì với ...bác gái ở miền thượng mới về. 

         Đài số 6: Chủ-tịch Kim Chính Nhật và các cháu thiếu-nhi khăn quàng đỏ tập làm toán cộng với số máy bay Mỹ bị bắn rơi. 

         Đài số 7: Chủ-tịch Kim Chính Nhật ngồi nghiên cứu tư tưởng ...Hồ Chí Minh. 

         Đài số 8: May quá, không thấy Chủ-tịch Kim Chính Nhật; nhưng thay vào đó là một viên công-an mặt-mày đằng đằng sát khí, vỗ bàn cái rầm, trỏ tay vào mặt khán-giả, quát: "Này! Đồng-chí đừng có mất lập-trường nhé! Làm gì mà bấm tới bấm lui loạn-xạ lên như thế!"   

Nụ cười trẻ thơ

          . Bà dì ngắm đứa cháu nhỏ cong lưng tập viết. Bà hỏi: 

         - Cái dấu chấm trên chữ "i" của cháu đâu rồi? 

         Đứa cháu nghiêng đầu nhìn lại, suy nghĩ rồi trả lời: 

         - Dạ, nó còn nằm trong cây bút của cháu!

         . Một cậu học-trò nhỏ tâm-sự với bạn:

          - Tao thích con Alice. Mỗi ngày tao tới đón nó rồi hai đứa đi bộ tới trường. Chiều tao đưa nó về tận cửa. Tao mang cặp vở hộ nó. Tao còn làm bài hộ nó. Mày nghĩ coi, tao có nên hôn nó không? 

           Thằng bạn nóng mặt, lắc đầu quả-quyết:

          - Không! Mày đã làm mọi cho nó đủ thứ chuyện rồi, chưa đủ sao?

 Nụ cười bay bổng

          . Hôm nọ, một chiếc dĩa bay từ đâu đáp khẩn-cấp xuống Sân bay Tân Sơn Nhất. Cả phi-hành-đoàn đều bình-an, duy hành-lý thì mất sạch.

          . Tại một quầy cân hành-lý, ông khách bảo:

          - Cô làm ơn gửi cái va-li này đi Los Angeles, hai thùng các-tông kia đi San Jose và cái túi quần-áo này đi Montréal. 

         Nhân-viên hãng máy bay ngạc-nhiên:  

        - Thưa, hành-lý phải đi tới cùng chỗ với hành-khách, chúng tôi không thể gửi đi tứ tung như thế!

          Ông khách ngạc-nhiên: 

         - Sao lại không? Hồi tháng trước đây, hành-lý của tôi nó đã đi như thế mà! 

         . Nhìn sơ-đồ kế-hoạch tân-trang phi-trường Bạch Mai, một kiến-trúc-sư ngoại-quốc chợt hỏi: 

         - Chúa ôi! Cả bến đậu có khả-năng chứa hàng ngàn con người như thế này mà chỉ có mười cái cầu-tiêu, hành-khách phải xếp hàng bao lâu mới tới được cửa?

          Cán-bộ chủ-nhiệm công-trình tròn mắt ngạc-nhiên:            

           - Chiếc 747 nào của quí vị cũng đã có sẵn hơn hai chục nhà ỉa. Quí vị cần nhà ỉa của chúng tôi để làm gì?

          . Trong phòng đợi ở phi-trường Nội-bài, một cô đầm ba-lô ngồi buồn, hí-hoáy biên vào nhật-ký:

          - Không có gì đáng buồn bằng khi mình tới quầy khai mất hành-lý và trông thấy bà cán-bộ nhà nước ngồi đó đang mặc cái áo đẹp nhất của mình!  

        . Sau một chuyến bay bị nhồi lên hụp xuống chí tử, lúc bước xuống thang máy bay, một cụ bà níu tay viên phi-công, than-phiền:

          - Này ông ơi! Chuyến sau ông nhớ đừng bật cái đèn 'cài dây an-toàn' ấy lên làm chi! Mỗi lần ông bật đèn, máy bay lại nhồi gần chết! 

         . Trên một chuyến bay Hà-nội sang Bình-nhưỡng, buồng lái báo-cáo:

          - Báo-cáo, động-cơ thứ nhất bị hỏng, chúng ta sẽ tới chậm một chút, xin bà con cô bác an tâm.

          Nửa giờ sau, buồng lái báo-cáo:  

        - Báo-cáo, động-cơ thứ hai bị hỏng, chúng ta sẽ tới chậm hơn tí nữa, xin bà con cô bác an-tâm. 

         Nửa giờ sau, buồng lái lại báo-cáo:  

        - Báo-cáo, động-cơ thứ ba bị hỏng, chúng ta sẽ tới chậm hơn nữa, nhưng xin bà con cô bác an-tâm. 

         Đồng-chí Nông Đứt Mạnh kiên-nhẫn hết nổi, gắt om lên:

         - Này này, các anh liệu chứ! Cái động-cơ thứ tư mà hỏng nốt thì chúng tôi ngồi trên trời cả đêm à?

Hễ nói thì dối

             Hai cán-bộ quát mặt nhau:

          - Đồng-chí Bí-thư! Đồng-chí nói dối!  

          - Bằng-chứng đâu?

          - Chính mắt tôi trông thấy mồm đồng chí động đậy rõ-ràng!

 

 Phục-vụ "tốt" 

         Tám Tàng và Ba Búa bước vào một tiệm ăn nhỏ ở ngoại-ô thành Hà. Ba Búa rút một tờ giấy lau tay, cẩn-thận phủi mấy hạt cơm vương-vãi trên ghế, còn Tám Tàng lau đi lau lại cái mặt bàn ẩm-ướt. 

         Cô hàng bước tới, hỏi trống không:

          - Ăn uống gì nào?

          Tám Tàng đáp:

          - Không ăn. Một ly cà-phê đen.

          Ba Búa nói lời:

          - Tôi cũng vậy, một ly cà-phê. Lấy ly sạch đấy nhé!

          Cô hàng liếc xéo Ba Búa xong lệt-xệt bước vào trong.

          Năm phút sau, cô ta cầm ra hai ly cà-phê, hỏi:

          - Anh nào đòi ly sạch?

 

 Đắc lực

          Interpol, sở cảnh-sát quốc-tế truy-tầm một tên sát nhân người Việt tình-nghi trốn sang Việt-nam trên một chuyến bay hành khách. Họ gửi qua email cho công-an thành Hồ 6 tấm ảnh nghi-can, chụp từ 6 góc độ khác nhau. 

         Vài giờ sau, Interpol nhận được phúc đáp như sau:

          "Đáp ứng lời yêu cầu khẩn trương do quí ông đạo đạt, chúng tôi đã bắt giữ được 5 tên và hiện đang bám sát tên thứ sáu."

 

 

 Lịch-sự 

         Tám Tàng bị hỏng máy xe trên một con đường xe cộ qua lại rộn-ràng. Anh ta cố-gắng "đề" máy một cách vô vọng, trong khi bà tài-xế ở phía sau cứ luôn tay bóp còi giục-giã inh-ỏi một cách cáu-kỉnh.  

        Tám Tàng thử "đề" thêm một lần nữa rồi mở cửa bước xuống, lễ-phép trình-bày:

          - Thưa bà, xe tôi chẳng may bị hỏng, "đề" mãi không nổ. Bà khéo tay, xin "đề" giùm tôi. Tôi tình-nguyện đứng đây bóp còi thay bà trong chốc-lát!

 

 Chẳng ăn nhằm gì! 

         Cu Tí một hôm thỏ-thẻ hỏi mẹ: 

         - Mẹ ơi, tối hôm qua con đang ngủ, nghe trong phòng bố mẹ có tiếng động lịch kịch lạ lắm. Cửa phòng mở hé, con nhìn vào thấy mẹ ngồi lên bụng bố, ấn lên ấn xuống. Vậy là sao hở mẹ?

          Mẹ Tí giật thót người nhưng kịp lấy lại bình-tĩnh, mỉm cười giải-thích: 

         - Ồ có gì đâu con! Bố mày càng ngày càng mập, mẹ phải ngồi lên, nén cho hơi thoát ra bớt cho bố đỡ mập ấy mà! 

         Cu Tí nhíu mày có vẻ suy nghĩ. 

         Tối hôm đó, lúc mẹ đọc sách ru nó ngủ, Cu Tí lại thỏ-thẻ bảo mẹ:

          - Mẹ ơi, chắc chả ăn nhằm gì đâu, chỉ làm mất công mẹ thôi. Cô Annette hàng xóm của mình thì chê là bố gầy quá, lâu lâu cô ấy lại chạy qua thổi giúp một tí cho bố phình lên!

 



Copyright © 2012 làng văn