Làng Văn số 271
(In ngày 10.9.2007)
MỤC LỤC
Thế giới 90 ngày qua
Ông Bush nhắc lại chiến-tranh Việt-nam, Nguyễn Gia Tiến
Chuyện người chuyện ta: Mùa thu buồn, Sơn Tùng
Rằm tháng bảy, thơ Trần Vấn Lệ
Mẹo vặt của niềm vui: Chấp-nhận, Nguyễn Văn Thông
Vu-lan nhớ mẹ, Mường Giang
Dối-trá, Sơn Nghị
Một làn gió tinh-khôi, Phan Lạc Tiếp
Miss Saigon: Phận Việt-nam, Nguyễn Trung Tây
Thuỷ chung ngôn ngữ mẹ, thơ Tuệ Nga
Mẹ hiền, thơ Vĩnh Hoà Hiệp
Số mệnh, truyện ngắn Xuân Lan
Ca dao mẹ, thơ Phan Long Yên
Kiếp người, Ngọc Anh
Đêm trăng huyền ảo, thơ Vân Nương
Vết thẹo khôn phai, Phùng Nhân
Dù sao đi nữa, truyện ngắn Vũ Nam
Tương tư, thơ Thuý Sơn
Lãng mạn, Dương Phương Ý
Em lại đi tu, thơ Chu Vương Miện;
Cổ mộ tình sầu, thơ Lê Hữu Minh Toán
Đường tử tức, Hà Hùng Vương
Khối sầu chưa tan, thơ Phạm Cây Trâm
Xóm cũ: Bánh canh Trảng Bàng, Lê Việt Điểu
Bóng đen dĩ vãng, truyện dài Tống Minh Long Quân
Tàn tạ, thơ BHT
Tiếng mõ trong đêm, truyện dài Phùng Nhân
Núi đoạn sông lìa, truyện dài Ngô Nguyên Dũng
Bên thềm trung thu, thơ Lê Hành Khuyên
Trở lại bến thuỳ-dương, truyện dài Hồ Trường An
Ý thơ, thơ Nguyễn Văn Cường
Soi bóng, thơ Trần Ngân Tiêu
Xóm Măng: Cậu bé làng Phù đổng, Cung Vũ
Câu chuyện của thầy lang:
Thay-đổi hình dạng tuổi già, BS Nguyễn Ý Đức
Độc-giả thắc-mắc, Bút Chì
Cười chết bỏ, Cả Cười
Từ thành đến tỉnh
Nắng chiều khóc anh, thơ Phạm Ngọc Phương Thảo;
Vĩnh biệt emn, thơ Phạm Quang Tuấn;
Khóc bạn, thơ Lưu Trọng Ho
Diễn đàn: Tôi đã làm gì cho tổ quốc, quê hương chưa? Nguyễn Thị Hồng
Làm sao đây anh? thơ Ý Nga
Ảnh bìa của Cung Vũ
------------------------------------------------------------------
Làng Văn 271, dày 120 trang khổ lớn, in trên giấy trắng đẹp
Giá tại tiệm: 7 mỹ-kim / 10 euros
Mua Online: 4,50 mỹ-kim
Mua tại: www.langvan@langvan.net
Mục: Báo Làng Văn
------------------------------------------------------------------
Mời đọc thử một (trong số 14) truyện cười kỳ này:
Máy đẻ hiện đại
Đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai có bầu, bác-sĩ khám thai, cho biết là sinh khó nên bác Hồ bảo Trung-ương Đảng gửi bà sang Liên-sô để sinh, cho cả đồng-chí Lê Hồng Phong đi theo để nâng-đỡ tinh-thần.
Có sự giới-thiệu vô cùng đặc biệt của Bác nên đồng chí Minh Khai được Liên-sô săn sóc cách riêng.
Đồng chí Xa-kha-rốp, trưởng bệnh-viện Mút-cu khoe với bà:
- Dưới ánh-sáng của tư-tưởng Mác Lênin vĩ-đại, chúng tôi vừa chế được cái máy đẻ... không đau, hiệu-nghiệm như thần, sẽ dùng để giúp đồng-chí trong ca đẻ khó-khăn này.
Đồng-chí Minh Khai ngạc-nhiên:
- Đẻ không đau? Đồng-chí có nói nhầm không?
Đồng-chí Xa-kha-rốp xoa tay khoan-khoái, giải-thích:
- Đúng ra thì ... có đau, nhưng cái máy sẽ giúp chuyển một phần đau-đớn sang người chồng, nếu như ... (quay sang đồng chí Lê Hồng Phong, tiếp)... nếu như đồng-chí đây đồng ý chia-sẻ.
Đồng-chí Lê Hồng Phong dũng-cảm trả lời:
- Đòn thù của thực-dân tôi còn không ngại, ngại gì chút đau đẻ của các bà. Tôi sẵn-sàng...
Đến ngày khai hoa nở nhuỵ, đồng-chí Minh Khai được đưa lên giường đẻ. Bác sĩ Xa-kha-rốp tự tay tròng mão điện-tử lên đầu đồng-chí Minh Khai và nối-tiếp các đường dây sang đồng-chí Lê Hồng Phong.
Bác-sĩ Xa-kha-rốp cho biết:
- Cơn đau đã bắt đầu lên cao. Tôi chuyền từ từ sang đồng-chí Lê Hồng Phong nhé. 10 phần trăm đấy... 20 phần trăm... đồng-chí thấy thế nào?
Đồng-chí Lê Hồng Phong nghe ngóng thân-thể một vòng, đáp:
- Không có gì... Xin cứ tiếp tục.
Bác sĩ Xa-kha-rốp chỉnh máy, kim từ từ nhích lên:
- 30 phần... 40 phần trăm...
Có tiếng rên đau-đớn của đồng-chí Minh Khai. Bác-sĩ Xa-kha-rốp ních kim thêm tí nữa, hỏi:
- 50 phần trăm rồi đó. Như vậy là đồng đều, ông chịu một ít, bà chịu một ít. Đồng-chí Hồng Phong can-đảm lắm! Đàn bà tuy bản-chất yếu-đuối nhưng chịu đựng giỏi hơn đàn ông. Từ ngày có cái máy này, chưa ông nào chịu được tới 50 phần trăm mà không kêu la tiếng nào như đồng-chí!
Lại có tiếng rên đau-đớn của đồng-chí Minh Khai. Đồng-chí Lê Hồng Phong đề-nghị:
- Xin đồng-chí bác-sĩ thêm cho tôi tí nữa cho nhà tôi đỡ đau.
Bac-sĩ Xa-kha-rốp muốn đo-lường xem anh bạn Đông dương này to gan đến đâu, liền nhích kim lên 60... 70...80 rồi 90 phần trăm. Nghe đồng-chí Minh Khai tiếp-tục rên đau, dù kêu nhỏ hơn trước nhiều, đồng-chí Lê Hồng Phong nói:
- Xin đồng-chí bác-sĩ tăng lên 100 phần trăm cho tôi...
Bác-sĩ Xa-kha-rốp nói:
- Không được! Lên tới 100 phần trăm thì đồng-chí chết chắc.
Đồng-chí Lê Hồng Phong cương-quyết:
- Trong cuộc đời cách mạng của tôi, tôi chưa hề sợ chết. Vả chăng, có chết vì hạnh-phúc của vợ con, tôi cũng không màng!
Đồng-chí Xa-kha-rốp cho mang giấy bút ra cho đồng-chí Lê Hồng Phong ký tên tình-nguyện. Đồng-chí Minh Khai ban đầu không chịu ký chung, nhưng sau cơn đau quặn lên, bà nhắm mắt ký đại.
Bác-sĩ Xa-kha-rốp nhích kim lên 100%, chuyển hết sự đau-đớn qua ông chồng. Lạ thay, đồng-chí Nguyễn thị Minh Khai và cháu bé mẹ tròn con vuông, sinh dễ như vịt đẻ trứng, hoàn-toàn không còn đau-đớn gì nữa. Đồng-chí Lê Hồng Phong cũng sởn-sơ ngồi hút thuốc lào, uống trà tàu, nói chuyện sang-sảng...
Chuyện tới đây có hai cái kết.
Kết 1: Bỗng viên y-tá từ ngoài hớt-hải bước vào nói nhỏ với vợ chồng hai đồng-chí Việt-nam:
- Chúng tôi thành thật chia buồn cùng các bạn. Đài phát-thanh Mút-cu loan tin: "Chủ-tịch Hồ Chí Minh vĩ-đại vừa qua đời vì không chịu nổi một cơn đau dữ-dội."
Kết 2 (tiếp theo kết 1):
Đồng-chí Minh Khai bật lên khóc. Đồng-chí Lê Hồng Phong cúi đầu, chậm-chạp bước vào phòng vệ-sinh để giấu nụ cười bí-mật, lầm-bầm: "Địt mẹ! Tao biết mà! Hay-ho gì đấy!"